A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Mùa hè 2020

 

Lần đầu tiên trong lịch sử cô và trò đi học mùa hè.

Bắt đầu từ đầu năm 2020, dịch Covid 19 bùng nổ trên toàn cầu, mọi chuyện đều thay đổi. Người chết vì dịch bệnh tăng nhanh, cô và trò sau kì nghỉ Tết lại tiếp tục được ở nhà.

Đợt nghỉ đầu tiên kéo dài 2 tuần. Cô và trò mừng lắm vì xem ra nghỉ Tết chưa đã. Sau 2 tuần, dịch không hề giảm mà ngày càng nghiêm trọng hơn. Cả nước lại được nghỉ thêm 2 tuần nữa. Lúc này mọi người bắt đầu thấy chán. Người dân chán vì không có thu nhập, chán vì không có việc làm. Học sinh bắt đầu chán vì không được tới lớp chơi đùa cùng bạn bè, và còn không được chơi với bạn cùng xóm. Còn giáo viên chúng tôi bắt đầu chán vì không được nghe âm thanh ồn ào quen thuộc từ những đứa con thân yêu.

Sau 4 tuần là hết tháng 3, dịch vẫn nghiêm trọng, người chết không hề giảm, học sinh cả nước lại nghỉ cho đến khi có thông báo mới. Đến giữa tháng 4, tình hình mất kiểm soát, chính phủ yêu cầu giãn cách xã hội bằng việc hạn chế ra đường. Thật sự rất buồn chán, mặc dù lâu lâu chúng tôi vẫn lên dọn dẹp trường lớp. Dọn để phòng chống dịch nhưng trong lòng vẫn mong sớm được quay lại bục giảng. Chúng tôi mong được đứng trên bục giảng thân quen, mong được tiếp tục những bài dạy còn dang dở.

Hết tháng 4, mọi chuyện có vẻ tạm ổn, mặc dù thế giới vẫn còn nhiều người bị nhiễm bệnh và có nhiều người chết, nhưng Việt Nam chúng ta an toàn. Các em được đến lớp nhưng với yêu cầu chia học sinh để tiếp tục giãn cách thêm 1 tuần.

Đầu tháng 5, như mọi năm học bình thường, chúng tôi đã bắt đầu ôn tập để chuẩn bị cho kì kiểm tra cuối năm thì bây giờ cô trò bắt đầu học kì 2 trong cái nắng nóng đang đến gần.

Ngày đầu đi học, lớp được chia ra nên ít học sinh, lại thêm việc bắt buộc đeo khẩu trang và do lâu ngày bị buộc hạn chế nói nên lớp học im ắng. Chưa khi nào không khí lớp học trật tự và nghiêm túc như tuần học đầu tiên ấy. Sau tuần đó, các em lại được đến lớp như bình thường, lớp học lại đông, khẩu trang không bắt buộc đeo nữa. Cái không khí ồn ào, nhộn nhịp trong lớp lại trở về như trước.

Sau hơn 2 tháng nghỉ dịch, kiến thức các em lại trả cho thầy cô, chúng tôi vừa dạy vừa ôn để hoàn thành chương trình. Các em như những con nai ngơ ngác nhớ lại kiến thức cũ và vật vã tiếp thu kiến thức mới. Ngoài sân cái nắng ngày càng gay gắt hơn. Cái nóng cộng thêm lượng kiến thức cần nạp vào làm cho khuôn mặt mấy cô cậu học trò bơ phờ sau một buổi học. Chỉ cần nghe tiếng trống ra chơi, ra về là chúng hò reo rất to. Ngày qua ngày dưới cái nắng nóng, cô trò vẫn kiên trì như những con kiến, con ong làm tốt công việc của mình. Cô dạy, trò học. Cô ra sức nói, trò ra sức học. Mệt. Nhưng vẫn cố và cố.

Mong mãi cũng đến đầu tháng 7, vậy là cũng xong 2 tháng, cuối cùng cũng đến ngày hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng để kết thúc một năm học thật kì lạ. Cái nắng oi ả ngoài kia vẫn tăng, vẫn cháy rát trên đầu. Ve năm nay hình như cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra hay sao ấy nên không thấy chúng ca hát ồn ào như mọi năm.

Vậy là năm nay chúng ta nghỉ Tết thật dài và mùa hè không còn nữa. Sau này mọi người sẽ có một câu chuyện để kể lại cho thế hệ sau nghe về năm học dài nhất trong lịch sử này.

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan